| Pháo hoa đội Anh. |
| Pháo hoa Hàn Quốc. |
| Pháo hoa đội Đà Nẵng - Việt Nam. |
Hoàng Hà
| Pháo hoa đội Anh. |
| Pháo hoa Hàn Quốc. |
| Pháo hoa đội Đà Nẵng - Việt Nam. |
Hoàng Hà
| Hai nhà nghiên cứu mới đây cho rằng người ta lên mạng tìm kiếm chủ yếu về sex. Ảnh: asiae.co.kr. |
Phát hiện này được công bố trên cuốn sách có tên A Billion Wicked Thoughts, do đồng tác giả Ogi Ogas (từng là nhà nghiên cứu về bảo vệ sinh học tại Đại học MIT, Mỹ) và Sai Gaddam vừa thực hiện.
Cuộc khảo sát quy mô đến mức nhiều chuyên gia xem đây là phân tích toàn diện nhất về ham muốn tình dục của con người. Trong số những phát hiện này, có một thực tế là đàn ông (bình thường, không phải gay) thích phụ nữ nặng cân hơn những người mảnh mai, và họ thường coi bàn chân là rất gợi tình.
Cả gay và đàn ông bình thường đều có chung sở thích về những bộ phận cơ thể, là mông, ngực và chân.
10 thứ liên quan đến sex được tìm kiếm nhiều nhất - Giới trẻ (13,5%) - Gay (4,7%) - MILFs (4,3%) - một thuật ngữ thông tục chỉ người phụ nữ cứng tuổi gợi tình - Ngực (4%) - Vợ ngoại tình (3,4%) - Vùng kín phụ nữ (2,8%) - Dương vật (2,4%) - Một từ không nêu rõ (có lẽ do quá tục) - Hậu môn (0,9%) - Nữ hoạt náo viên (0,1%). |
Một điều ngạc nhiên là, gần 80% các cuộc tìm kiếm trên mạng lại chỉ liên quan đến khoảng 20 nội dung, từ giới trẻ, đến các nữ hoạt náo viên.
"Các nhà trị liệu về tình dục không rõ cái gì được quan tâm nhất và cái gì thì không. Giờ đây chúng tôi hiểu điều này hơn bao giờ hết", Ogas nói trên tờ New York Post.
Các thông tin khác từ cuộc nghiên cứu bao gồm: Đàn ông thích sex tập thể hơn phụ nữ.
Cả đàn ông bình thường và gay đều thích xem ảnh khiêu dâm. Đó là lý do vì sao thể loại này lại xuất hiện trên internet nhiều đến vậy.
Các bác sĩ cho biết phát hiện này có thể giúp trấn an các bệnh nhân nghĩ rằng họ đang thích thú với những thứ bệnh hoạn, đồi trụy, bởi thực ra điều đó khá phổ biến.
Một số nhà nghiên cứu và bình luận cho rằng khảo sát này không chứng minh được rằng mọi người chỉ quan tâm đến sex, và rằng những tìm kiếm đó chỉ là do tò mò.
"Ogi Ogas tin rằng khi người ta lên mạng tìm kiếm, thì họ chủ yếu tìm đến sex. Tôi không chắc vào điều đó. Nếu có một ngôi sao khiêu dâm mà có ba bầu vú - tôi cá là sẽ có hàng nghìn tỷ click vào xem. Nhưng liệu đó có phải là dấu hiệu cho thấy đàn ông đột nhiên xem cái đó là gợi tình? Tôi nghĩ là không", tiến sĩ Donald Symons, nhà tâm lý học tiến hóa Mỹ nhận xét.
Tuy nhiên, các tác giả nghiên cứu cho rằng công trình này khẳng định xu hướng tìm đến sex của mọi người, bởi họ nhận thấy mọi người đang bỏ tiền ra và ghé thăm các trang web sex ngày càng nhiều hơn và có xu hướng lặp lại, chứng tỏ đó không chỉ là tò mò.
T. An
Phát biểu trên truyền hình Mỹ, lãnh đạo Indonesia thừa nhận tính nhạy cảm tại Biển Đông trước sự trỗi dậy của Bắc Kinh, nhưng cho hay: "Tôi nghĩ, tại sao chúng ta không khuyến khích đối thoại để có thể đưa cả Trung Quốc vào đó nếu bạn có thể thảo luận về việc làm thế nào để duy trì trật tự và ổn định ở Biển Đông… Tôi tin chúng ta có thể tránh được căng thẳng trong khu vực".
| Tổng thống Indonesia cho rằng, Trung Quốc cần được đưa vào hội đàm khu vực để đảm bảo một giải pháp hòa bình cho những căng thẳng về Biển Đông.Ảnh: antzinpantz |
Theo giới quan sát, quan hệ của Trung Quốc với nhiều nước láng giềng trong vài năm gần đây trở nên xấu đi vì những gì được coi là sự quả quyết ngày càng lớn của Bắc Kinh trong vấn đề tranh chấp hàng hải.
Trung Quốc và các quốc gia thành viên ASEAN vào năm 2002 đã nhất trí phát triển bộ quy tắc ứng xử về Biển Đông, nhưng kể từ đó tới nay không có nhiều tiến triển. Trung Quốc hy vọng giải quyết tranh chấp bằng biện pháp song phương thay vì hội đàm với toàn bộ ASEAN.
Trong bài phát biểu, ông Yudhoyono nhấn mạnh, ông hoan nghênh một vai trò tích cực của Mỹ ở Đông Nam Á. Chính quyền của Tổng thống Barack Obama, người có thời niên thiếu sống tại Indonesia, đã “tái tạo” sự chú ý mới vào khu vực phát triển kinh tế năng động này.
Mỹ cần thông qua Công ước LHQ về Luật biển
Ở một động thái khác có liên quan, vào thời điểm Trung Quốc đang mở rộng sức mạnh, quả quyết hơn trong vấn đề chủ quyền tại Biển Đông, các cố vấn chính sách Mỹ cho rằng, các thành viên Dân chủ và Cộng hòa nên làm việc cùng nhau và chấm dứt cuộc tranh cãi kéo dài bấy lâu về việc Mỹ tham gia Công ước LHQ về Luật biển (UNCLOS).
UNCLOS tồn tại gần 30 năm nhưng Thượng viện Mỹ vẫn tranh cãi kịch liệt về việc nước này có nên tham gia hay không. Họ e ngại công ước sẽ hạn chế thương mại và cho phép các cơ quan quốc tế áp dụng để kiểm soát lớn hơn những lợi ích của Mỹ.
Thad W.Allen, Richard L.Armitage, và John J.Hamre trong một bài báo đã dẫn lời Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân rằng, sự phê chuẩn “hệ thống hóa các quyền hàng hải, hàng không và tự do trên biển vốn là cốt yếu cho sự triển khai linh động toàn cầu với các lực lượng vũ trang Mỹ”.
Hay nói một cách khác, UNCLOS đảm bảo tăng cường an ninh quốc gia bằng cách giúp cho Hải quân Mỹ linh hoạt hơn khi hoạt động trên biển và ở các vùng đặc quyền kinh tế và vùng lãnh hải nước ngoài.
Các cố vấn chính sách Mỹ viết: “Điều này đặc biệt quan trọng ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương và Biển Đông, nơi căng thẳng giữa Trung Quốc, Nhật Bản và các nước Đông Nam Á gia tăng vì cách hiểu trái ngược nhau về những gì cấu thành nên lãnh hải và vùng biển quốc tế”.
Bài báo được Trung tâm Nghiên cứu quốc tế và chiến lược (CSIS) đăng tải. Bài báo cho hay, tháng 7 năm trước, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã được đánh giá cao khi đảm bảo với ASEAN rằng, Mỹ ủng hộ mạnh mẽ các nỗ lực đa phương để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông. Các cố vấn chính sách Mỹ kết luận: “Nhưng vị trí mạnh mẽ ấy của Mỹ cuối cùng đã bị xói mòn bởi việc không phê chuẩn công ước”.
Trước đó, Malaysia nói rằng, họ muốn các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông cần giải quyết bất đồng thông qua việc áp dụng UNCLOS.
Phó Thủ tướng Tan Sri Muhyiddin nói với các phóng viên ở Kuala Lumpur rằng, Malaysia không muốn vấn đề này làm tổn hại đến quan hệ giữa các nước trong khu vực. Ông nhấn mạnh: “Quan điểm của Trung Quốc là vấn đề nên được giải quyết song phương. Tôi nghĩ điều đó quan trọng, nhưng chúng ta có ASEAN nên việc thảo luận giữa các thành viên ASEAN cũng rất quan trọng”.
Thái An (Theo channelnewsasia, philstar)
Ngày 14/4/2011, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ký quyết định phong tặng Trung tướng Phạm Xuân Thệ danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ chống Mỹ.
Gặp gỡ & Đối thoại tuần này trò chuyện với Trung tướng Phạm Xuân Thệ, người áp giải Tổng thống chính quyền Sài Gòn ra Đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng quân cách mạng. Đại úy Phạm Xuân Thệ ngày ấy, bây giờ là Trung tướng Phạm Xuân Thệ, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân chia sẻ những câu chuyện ông giữ kín suốt 36 năm qua.
Trận đánh đầu tiên và trận đánh cuối cùng
Thưa ông, khi nhập ngũ và là một tân binh mang quân hàm binh nhì, ông có nghĩ cuộc đời binh nghiệp sẽ mang ông đến vị trí một vị tướng trận?
Tôi nhập ngũ vào ngày 5/8/1967, lúc đó ước mơ trở thành một sĩ quan đã là một ước mơ lớn, làm chỉ huy là ước mơ quá lớn. Nhưng rồi qua chiến trận, qua sự trưởng thành thử thách trong chiến đấu, dần dần tôi đã được cấp trên tín nhiệm giao cho các vị trí chỉ huy lần lượt từ cấp trung đội (B phó) lên dần Đại đội (C trưởng), rồi Trung đoàn (E phó E.66), Sư đoàn (F trưởng F.304), Tư lệnh Quân đoàn 2, và Tư lệnh Quân Khu 1.
Trận đánh đầu tiên trong ký ức của ông như thế nào?
Khi đó tôi mới nhập ngũ, được tăng cường vào C11, D9. Trận đánh đầu tiên vào ngày 2/5/1968, với nhiệm vụ tập kích đại đội lính Mỹ ở điểm cao 425, phía tây Khe Sanh. Đơn vị tôi sau khi tiêu diệt địch đã làm chủ trận địa, một số đơn vị rút về phía sau, riêng trung đội của tôi thì được lệnh chốt giữ. Và 2 ngày đêm ác chiến sau đó thật dữ dội vì bộ binh Mỹ tấn công hòng chiếm lại cao điểm.
Lần đầu ra trận tôi cũng rất sợ, không biết khi thấy kẻ địch mình sẽ như thế nào. Nhưng rồi khi tiếng súng vang lên khai hỏa trận chiến thì tôi không cảm thấy sợ, mà chỉ nghĩ hãy nhanh chóng phát hiện kẻ địch và tiêu diệt.
Được biết ông có một biệt danh "Cơn lốc động Cô Tiên"?
À, đó là anh em trong đơn vị vui đùa và yêu mến đặt cho biệt danh. Nhưng đó cũng là một kỷ niệm chiến trận: Lần đầu tôi bị thương khắp người ở vai, cổ, tay... do đạn cối cá nhân của đối phương. Đó là trận đánh tôi không thể quên.
Ngày 2/6/1970, tiểu đoàn của tôi đã đánh tan 1 tiểu đoàn và sở chỉ huy của E56 quân Sài Gòn vừa nhảy dù xuống động Cô Tiên, Quảng Trị. Có thể do lúc đó ở vị trí chỉ huy, tôi đưa ra cách đánh xông xáo, táo bạo, dũng cảm và lần đầu tiên một tiểu đoàn của ta tiêu diệt gọn một tiểu đoàn của địch.. được Bộ Tư lệnh QK Trị Thiên công nhận, nên đồng đội đặt cho biệt danh.
Trung tướng Phạm Xuân Thệ |
Thế còn trận chọc thủng "Mắt ngọc" Thượng Đức?
Đây là trận đánh lớn nhất của tôi cho tới lúc bấy giờ. Tôi ở vị trí Tiểu đoàn trưởng D9. Khoảng tháng 6-7/1974, E66, F304 nhận được lệnh từ BTL Quân đoàn 2 vào mặt trận Quảng Đà, cùng các đơn vị thuộc Quân khu 5 tiến đánh và giải phóng quận lỵ Thượng Đức ở phía Tây TP Đà Nẵng (nay là huyện Đại Lộc, Quảng Nam).
Thượng Đức lúc đó được Tỉnh trưởng Quảng Nam mệnh danh là "Cánh cửa thép" của Đà Nẵng, còn Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của chính phủ Sài Gòn thì ví căn cứ này là "Mắt ngọc của đầu rồng". 10 ngày chiến đấu kiên cường và ác liệt, từ 5.30 giờ ngày 29/7/1974 đến 8.30 giờ ngày 7/8/1974, ta đã làm chủ Thượng Đức. Nhưng cái giá phải trả cũng khá đắt, địch bị tiêu diệt 2000 quân, bên ta hy sinh 1.028 đồng chí.
Khuấy đục Nước Trong có phải là trận đánh cuối cùng không thưa Trung tướng?
Chính xác là trận đánh căn cứ Nước Trong, Long Bình là trận đánh lớn cuối cùng. Vì sau trận này, đơn vị chúng tôi tiến quân áp sát Sài Gòn, chỉ đánh lẻ tẻ trên đường. Ngày 21/4/1975, E66 được lệnh đánh chiếm cứ điểm này. Tôi được lệnh trực tiếp chỉ huy D8, đánh cầu Bình Tuy thọc vào thị xã Hàm Tân, sau 2 giờ giao tranh, ta làm chủ thị xã. Sáng 23/4/1975 đến đồn điền cao su Ông Quế cách Sài Gòn 60km, lúc này tôi mới biết đơn vị đang tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh, giải phóng Sài Gòn.
Theo kế hoạch tác chiến của chiến dịch, để tiến đánh Sài Gòn từ phía Đông, Quân đoàn 2 cần thành lập một binh đoàn thọc sâu, E66 cùng các đơn vị tiến đánh căn cứ Nước Trong và tổng kho Long Bình. Khi các E9, E24 đánh xong trận Nước Trong, một phần tổng kho Long Bình thì cùng E66 tiến thẳng vào nội đô TP Sài Gòn. Đích cuối cùng là Đài phát thanh Sài Gòn, Bộ Tư lệnh Hải quân quân đội Sài Gòn và Dinh Độc lập.
Chiều 27/4/1975, tôi chỉ huy D9 bộ binh lên tăng cường cho E9 tiếp tục đánh chiếm căn cứ Nước Trong. Đến trưa 28.4.1975 quân ta hoàn toàn làm chủ căn cứ Nước Trong. Đây là trận đánh quan trọng góp phần đưa các binh đoàn của ta triệt tiêu sinh lực địch, áp sát Sài Gòn.
Tiếp đó, ngày 29/4/1975, binh đoàn thọc sâu của Quân đoàn 2 gồm E66, Lữ đoàn xe tăng 203, pháo binh, công binh, đặc công và các binh chủng phục vụ chuẩn bị tiến đánh vào Sài Gòn. 17giờ ngày 29/4/1975, 400 xe của binh đoàn hành quân vào nội đô.
Sáng 30/4/1975, binh đoàn thọc sâu chiến đấu một trận ác liệt tại cầu Sài Gòn, cửa ngõ của nội đô. 11 giờ 30 phút, cờ quân giải phóng tung bay trên nóc dinh Độc Lập báo hiệu phút đầu tiên của hòa bình.
Phạm Xuân Thệ cùng ban chỉ huy E66 bàn phương án đánh vào sài Gòn |
Những chuyện bây giờ mới kể
Thưa ông, trong một số tài liệu tổng kết chiến dịch Hồ Chí Minh có ý kiến cho rằng một số trận đánh của ta là không cần thiết, như đánh Xuân Lộc, đánh cầu Rạch Chiếc... thương vong của ta rất nhiều, mà không cần phải chiếm giữ những nơi đó ta vẫn vào Sài Gòn được. Ý kiến ông như thế nào?
Thật ra đây là vấn đề thuộc cấp cao hơn cho ý kiến vì còn nhiều vấn đề tranh cãi do cách nhìn nhận khác nhau trận đánh. Nhưng theo ý riêng của tôi, thì lúc đó, dù có 5 mũi đánh vào Sài Gòn, không mũi này thì mũi kia, song không chỉ huy cánh quân nào chịu "lùi" hay "dừng" nhường cho cánh quân khác vào Sài Gòn. Vì tất cả chiến dịch tập trung vào một mục tiêu là Sài Gòn, cũng là trận quyết chiến cuối cùng để dành toàn thắng. Ai cũng muốn vào Sài Gòn nên bất kỳ gì cản trở cho mũi tấn công của mình là phải đánh chiếm nhằm giải phóng đường tiến quân.
Trung tướng Phạm Xuân Thệ, sinh năm 1947 tại Khả Phong, Kim Bảng, Hà Nam.. Nhập ngũ năm 1967. Trong kháng chiến chống Mỹ, chức vụ, quân hàm cao nhất của ông là Đại úy, Trung đoàn phó E66. Năm 1991, Sư đoàn trưởng F304. Năm 1995, Thiếu tướng, Tư lệnh Quân đoàn 2. Năm 2002, Trung tướng, Tư lệnh Quân khu 1, đến tháng 1/2008 ông nghỉ hưu. Trung tướng Phạm Xuân Thệ được Đảng, Nhà nước trao tặng nhiều huân, huy chương cao quý như Huân chương Chiến công Giải phóng hạng 3, Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhất, Huy chương Quân kỳ Quyết thắng ..Và tháng 4.2011. ông được phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ chống Mỹ cứu nước. |
Lúc đó thế lực của ta đều mạnh nhưng sao lại hy sinh nhiều thế ở 2 trận chiến đó?
Ở Xuân Lộc do công tác trinh sát thiếu sót nên không báo cáo đầy đủ hỏa lực địch. Đây là nơi mà cho tới lúc đó tập trung gần như sức mạnh vũ khí của quân đội Sài Gòn và lực lượng quân đội Sài Gòn ở đây thì quyết tâm tử thủ.
Còn trận đánh cầu Rạch Chiếc, theo tôi là quân Sài Gòn đã bị dồn tới đường cùng, bất chấp lệnh của Tổng thống Dương Văn Minh không được bắn nhau với quân giải phóng. Nên chúng điên cuồng chống trả, quyết giữ cây cầu vào Sài Gòn nên mới xảy ra giao tranh dữ dội ở đây với đơn vị giữ cầu.
Khi ngồi trên chiếc xe Jeep lao vào dinh Độc Lập, khi bước vào phòng khánh tiết để bắt gọn toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn, khi áp giải Tổng thống chính quyền Sài Gòn ra Đài phát thanh, khi có mặt và giám sát lúc Tổng thống Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng...ông có nghĩ lúc đó mình đã trở thành nhân vật gắn với sự kiện lịch sử kết thúc chiến tranh Việt Nam?
Không, lúc đó tôi chẳng nghĩ gì ngoài việc làm đúng nhiệm vụ cấp trên đã quán triệt khi vào chiến dịch. Trong tôi chỉ nghĩ làm sao nhanh nhất đưa được Tổng thống chính quyền Sài Gòn ra Đài phát thanh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện quân cách mạng.
Chính vì thế mà tôi không ý thức được việc phải giữ lại "vật chứng" là mảnh giấy thảo lời tuyên bố đầu hàng để Tổng thống Dương Văn Minh đọc, gây ra nhiều tranh cãi về sự kiện đó sau này. Vâng, chiều đó tôi đã tắm giặt (sau bao nhiêu ngày không được tắm), mảnh giấy nhét trong túi áo đã bị vò nát.
Ngay cả chiếc xe Jeep chiến lợi phẩm lấy ở sân bay Đà Nẵng, chở Tổng thống Dương Văn Minh ra Đài phát thanh Sài Gòn trưa 30/4/1975, sau đó mang ra Hà Nội, rồi bị hỏng, và thành đống sắt vụn bán phế liệu. Cái trong bảo tàng bây giờ chỉ là xe "phiên bản".
TT Dương Văn Minh đọc tuyên bố đầu hàng tại Đài phát thanh trưa 30/4/1975 |
Kỷ niệm nào ông nhớ nhất mà bây giờ mới kể vào ngày 30/4/1975?
Một kỷ niệm mà cho tới lúc này tôi cũng không hiểu tại sao lúc đó tôi lại bị mắng té tát, thậm chí bị dọa đưa ra tòa án binh. Vâng, sau khi đưa Tổng thống chính quyền Sài Gòn trở lại Dinh Độc Lập, thì lúc đó toàn bộ ban chỉ huy, bộ tư lệnh Quân đoàn 2 có mặt gồm các tướng Nguyễn Hữu An, tướng Hoàng Đan, Phó chính ủy Quân đoàn Công Trang.
Phó Chính ủy Công Trang khi thấy tôi đã quát: "Anh ở đâu? Anh ở đơn vị nào? Ai cho phép anh tự ý đưa Tổng thống Dương Văn Minh đến Đài phát thanh? Nếu anh làm sai tôi cách chức anh, bỏ tù anh...". Tôi tức cũng quát lại (vì không biết ông là ai, hồi đó không phải lính nào cũng biết mặt các chỉ huy cấp trên): "Tôi đưa Tổng thống Dương Văn Minh đi đọc tuyên bố đầu hàng, anh làm gì mà nhắng lên". Lúc đó tôi nhìn thấy mặt ông ấy rất tức giận.
May mà có sư trưởng trực tiếp của tôi là Nguyễn Ân (F.304) nói: "Nó là thằng Thệ, E phó E66. Sai đâu để sau. Cho nó về chỉ huy đơn vị". Thế là tôi chạy một mạch ra chiếc xe Jeep, chạy thẳng về đơn vị đang đóng quân ở quân cảng Sài Gòn.
Thế rồi câu chuyện ra sao?
Tối đó, chúng tôi được ăn rất ngon, có thịt gà tươi, rượu champagne, nhưng đêm đó tôi không thể ngủ được dù rất mệt. Tôi nghĩ lại vụ buổi chiều, lo lắng không biết cấp trên xử ra sao. Sáng hôm sau, Sư trưởng Nguyễn Ân cho tôi hay, ban chỉ huy và cấp trên cho ý kiến việc tôi xử lý như vậy rất tốt. Thế là tôi thở phào, yên tâm.
Có một câu nói: "Người lính nào đi qua chiến tranh cũng có một nỗi buồn". Riêng ông có nỗi buồn nào không khi đã gần như đạt được mọi ước mơ của cuộc đời binh nghiệp?
Nỗi buồn trong tôi chính là khi nghĩ về đồng đội. Nghĩ về những trận chiến mà mình chỉ huy đã không tốt để đồng đội thương vong nhiều. Ví dụ như trận Thượng Đức, khi tôi trở lại nơi đây năm 2010, tôi đã cúi đầu tạ lỗi trước vong linh đồng đội hy sinh nơi này.
Trung tướng vừa nhận danh hiệu Anh hùng. Ông thích được gọi là "Tướng trận" hay ..?
Tôi thích được gọi là "Cựu chiến binh". Dù là tướng thì cũng vẫn là người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Xin cảm ơn Trung tướng!
| Tháp pháo 100 mm tại phần mũi tuần dương hạm Le Vendémiaire. |
| Trung tá Stanislas de Chargeres, thuyền trưởng tàu Le Vendémiaire. |
| Nội thất ấm cúng trong phòng khách trên tàu. |
| Phòng họp trên tàu. |
| Trực thăng trên bãi đáp phía sau tuần dương hạm. |
| Hệ thống radar dẫn đường và xác định mục tiêu. |
| Một nữ thuỷ thủ đứng gác bên chiếc trực thăng trên tàu. |
| Tuần dương hạm Le Vendémiaire neo lại Hải Phòng trong 5 ngày. |
Đình Nguyễn
Ưu tiên giảm bội chi
Theo Bộ trưởng Tài chính Vũ Văn Ninh, thu ngân sách nhà nước năm 2010 vượt 21,2% (97.670 tỷ đồng). Như vậy, tăng trên 31 ngàn tỷ đồng so với con số đã báo cáo QH tại kỳ họp thứ 8.
Ông Ninh cho hay, số tiền vượt thu sẽ được dùng để chi trả các khoản như hỗ trợ đầu tư các địa phương kinh tế trọng điểm có số thu lớn, an sinh xã hội, mua dự trữ thóc gạo, trả nợ (dự kiến 10.000 tỷ đồng), đầu tư an ninh - quốc phòng… Nguyên tắc là ưu tiên giảm bội chi ngân sách.
| Ông Lê Quang Bình muốn tăng chi cho bảo vệ chủ quyền, an ninh. Ảnh: Lê Anh Dũng |
“Tôi đề nghị đầu tư thêm tiền cho sản xuất, bảo quản thiết bị vũ khí. Ngoài ra, nên bổ sung thêm tiền cho bảo vệ biển đảo”, ông Bình đề xuất.
Theo Bộ trưởng Vũ Văn Ninh, Chính phủ đã đề nghị bổ sung 750 tỷ đồng cho Bộ Quốc phòng và 500 tỷ đồng cho Bộ Công an để thực hiện các nhiệm vụ cấp thiết. Chẳng hạn, dự án mua sắm trang thiết bị cho Viện Quân y 108.
Thẩm tra báo cáo của Chính phủ, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển cho rằng, đầu tư quốc phòng đóng vai trò quan trọng để bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Do đó, đề nghị Chính phủ có thể bổ sung thêm cho Bộ Quốc phòng 100 tỷ đồng để thuận tiện cho việc thực hiện nhiệm vụ.
Kiểm toán chi tiêu công: Mới mon men
Cũng trong chiều nay, Thường vụ QH đã biểu quyết việc thành lập thêm 4 đơn vị Kiểm toán Nhà nước khu vực, 1 đơn vị Kiểm toán Nhà nước chuyên ngành và giao chỉ tiêu biên chế năm 2011, 2012 cho Kiểm toán Nhà nước.
Theo đó, việc thành lập một đơn vị Kiểm toán chuyên ngành dựa trên cơ sở chia tách như sau: Kiểm toán với lĩnh vực quốc phòng; Kiểm toán với lĩnh vực an ninh, tài chính và ngân sách Đảng, tài chính chi cho hoạt động cơ yếu của Chính phủ.
Trước khi thông qua Nghị quyết, Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên lưu ý, hiện Kiểm toán Nhà nước mới thực hiện kiểm toán thường xuyên được khoảng 50% số báo cáo quyết toán tài chính ở các bộ ngành và cấp tỉnh. Và mới chỉ “mon men” kiểm toán các khoản chi đầu tư của Nhà nước.
Việc tăng cường năng lực đội ngũ thời gian tới phải song hành với nhiệm vụ kiểm toán được việc chi tiêu tiền ngân sách.
Ngoài ra, phải tăng cường tính độc lập cho kiểm toán để đảm bảo khách quan.
“Nên sử dụng công cụ kiểm toán như một phương tiện hữu hiệu kiểm soát chi tiêu tiền của nhân dân”, ông Kiên nhấn mạnh.
| Chính phủ đầu tư trở lại cho Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh theo cơ chế đặc thù 1.700 tỷ đồng. Bố trí 2.569,6 tỷ đồng thưởng các tỉnh, thành có số thu lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Vĩnh Phúc, Bình Dương, Bà Rịa Vũng Tàu, Quảng Ninh, Khánh Hoà, Cần Thơ, Đồng Nai, Đà Nẵng. |
Tô Tử Tử, nữ sinh của trường đại học Nhân Dân Trung Quốc đã trở thành “nữ sinh tai tiếng và nổi tiếng” nhất khi công khai thừa nhận mình là người mẫu nude và tung ra những bức ảnh phô bày thân thể vô cùng bắt mắt. Cuộc sống của cô nữ sinh mới ngoài 20 tuổi này đã bị đảo lộn khi hàng loạt các toà soạn báo, thậm chí là cả đài truyền hình đã phỏng vấn và đăng hàng loạt bài viết cũng như phóng sự về cô.
Nhưng áp lực của thị phi đã không khiến Tô Tử Tử nản lòng mà dừng lại đam mê theo đuổi nghiệp mẫu khỏa thân của mình. Gần đây cô lại khiến độc giả thêm một lần ngỡ ngàng khi tung ra bộ ảnh khỏa thân táo bạo và phá cách hơn.
Trong hình hài của một người mẫu nude mất đi khả năng nói, cô đã thực hiện bộ ảnh với ý đồ “trao quyền nói vào tay công chúng, công chúng có thể viết lên người Tô Tử Tử những gì mình muốn nói hoặc viết về chính bản thân mình”. Qua bộ ảnh, với mái tóc ngắn “ngố”, người ta bỗng thấy Tô Tử Tử “ngây ngô” như một thiếu nữ chưa đủ trưởng thành, đôi khi lại thấy cô bất lực và tự kỉ trong nỗi đau nhân thế quặn thắt…
Nhiều người cho rằng đó là nghệ thuật, thứ nghệ thuật câm nín nhưng đầy tính biểu cảm và khơi dậy khát khao trong con người bạn, khơi gợi sự phá cách, nổi loạn để giải phóng cái tôi bức bí.
Nhưng cũng có nhiều người đánh giá đây là một thứ “nghệ thuật biến tướng dị hợm” và không phải ai cũng cảm thụ, chấp nhận được. Có người còn nghi ngờ Tô Tử Tử đã đạo ý tưởng của chuyện lạ “viết thư pháp lên người” của thiếu nữ váy đỏ trong công viên trước đây đã từng được đưa tin trên báo mạng.
TIGÔN
Theo Young/Bưu điện Việt Nam